RSS Feed

Tag Archives: travel

Tần tật tật kinh nghiệm đi Nusa Penida


Chuyến đi rực rỡ tháng 5 của mình cụ thể là tới đảo Nusa Penida ở Bali.

Nusa Penida, Nusa Lembongan, Ceningan là 1 trong 3 đảo gần Bali nhưng Penisa đẹp nhất và rộng nhất nên mình chỉ đi đảo này thôi.

Thời gian đi đẹp nhất

Từ tháng 4 tới tháng 9, vì đây là mùa khô, hơi nóng một tí nhưng trời nắng đẹp, ko bị mưa. Mùa mưa từ tháng 9 đến tháng 3 năm sau, xác định ở Bali mà chơi chứ ra đảo mà dính mưa thì ngã sml và cảnh thì xấu, âm u.

Read the rest of this entry

Advertisements

Thử sức Tú Làn ngày 2


Buổi tối ngủ thẳng cánh cò bay từ 8:30. Lều của Oxalis rất rộng rãi thoải mái, có đệm, có chăn, gối đàng hoàng nhé. 3h sáng trời mưa ầm ầm ầm, mưa to khủng khiếp luôn dội xuống mái che làm mình tỉnh cả ngủ. Mưa tới tận sáng mới tạnh, thôi thế là quần áo, giầy đêm qua ướt sạch, i am very fine. Đây là lần đầu tiên  bạn thân  từ hồi cấp 3 đi phượt bụi bờ với mình, nó rất thích và vui vẻ, lúc đi mình lẩm bẩm không biết đi chuyến đầu tiên mà cho nó trèo đèo lội suối khổ khổ thế này nó có chịu nổi không, hay đi một lần về rồi nó vĩnh biệt mình luôn. Ai dè, nó đi khỏe hơn cả mình các ông ạ. Cảm giác ngủ dậy, bên cạnh là bạn thân, hai đứa nằm nói chuyện về những kỉ niệm vui vẻ cấp 3, đại học, về các mối tình bất diệt kiên cường chói sáng thời trẻ trâu…gia đình, con cái, công việc, trách nhiệm tạm gác ra sau, chỉ để ngay giây phút này được sống vui vẻ, được là mình, được cảm nhận mình tự do, thoải mái, để thấy cuộc sống còn rất nhiều điều thú vị cần khám phá. Đây là ảnh nó so deep :))

Read the rest of this entry

Thử sức Tú Làn ngày 1


Trong khi cả thế giới đổ xô về Sơn Doong, các bạn  mất bao nhiêu tiền book vé máy bay tới Việt Nam, mình ở ngay gần mà lại không đi thì có lỗi với trời đất quá. Tuy nhiên, do không đủ sức và tiếc tiền đi Sơn Doong (tour 3000USD) nên mình quyết định đi Tú Làn =)), đi thử cho biết rồi nếu thích thì về đi các hang còn lại mà nếu máu thì mình đi Sơn Doong luôn ko phải xoắn. Và do thời gian eo hẹp nên mình chỉ đi được tour Thử sức Tú Làn 2N1Đ, giá 5,5 triệu. Các bạn đi từ HN thì đi xe đêm thứ 6, sáng sớm thứ 7 đến Phong Nha là đi tour luôn, lúc về cũng đi đêm CN, sáng sớm thứ 2 về đi làm luôn được. Còn mình ở SG phải bay ra Đồng Hới từ chiều thứ 6, bắt xe về Phong Nha, rồi tối CN thì ko có chuyến bay nào về muộn, tour kết thúc lúc 6pm mà nên đành phải trưa thứ 2 mới về tới SG nên thời gian bất tiện vãi cả chưởng. Read the rest of this entry

Ninh Bình – không đi là hối hận


Thần linh ơi, con ở Hà Nội 10 năm trời mà chưa bén mảng xuống Ninh Bình lần nào mặc dù chỉ cách HN 100km. Để khi vào SG sống được 7 năm rồi, con lại phải tốn đống tiền book vé máy bay ra HN để đi NB. Om mani padme hum! vì bây giờ con mới biết cảnh NB đẹp thế qua 2 bộ phim Kong và Tấm Cám :)). Dù sao muộn còn hơn không chứ các cụ nhỉ? Read the rest of this entry

Tháng 4 rực rỡ


Ninh Bình

Tú Làn

Tháng 5 hứa hẹn còn rực rỡ hơn hí hí hí

 

Ngày 15 -16: Đại khái là nghỉ ngơi thư giãn phè phỡn ở Sringar


Srinagar  nằm bên cả hai bờ của sông Jhelum, một nhánh của sông Indus. Thành phố này nổi tiếng vì có nhiều hồ và nhiều thuyền nhà ở trên các hồ. Thành phố này cũng nổi tiếng với nghề thủ công truyền thống Kashmir và trái cây khô. Srinagar nằm cách Delhi 876 km về phía Bắc. Srinagar bao gồm hai từ tiếng Phạn là: Sri (có nghĩa là “dồi dào”, “giàu có”) và Nagar (có nghĩa là một “thành phố”). Do đó Srinagar có nghĩa là một nơi giàu có. Sri cũng là một tên của một vị nữ thần của những người Hindu.  Sringar nằm ở độ cao khoảng 1.700m so với mực nước biển với cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp thay đổi theo từng mùa trong năm, hồ nước bao quanh những ngôi nhà thuyền, nơi đây được mệnh danh là chiếc vương miện của bang Jammu & Kashmir. Read the rest of this entry

Ladakh & Zanskar: nhất định tôi sẽ quay lại vào mùa xuân và mùa đông


17 ngày, tôi đã lắc lư trên chiếc xe Tempo Traveller không biết bao giờ giờ, đi qua bao nhiêu con đường nhựa, con đường đầy sỏi đá mà một bên là núi đá, một bên là vực sâu cheo leo, đi qua bao nhiêu hàng stupa cầu nguyện. Có những lúc hàng mấy chục cây số không có lấy một bóng cây, một bóng người, không làng mạc, chỉ có những dãy núi tuyết sừng sững ngạo nghễ, những hàng cây lá vàng dưới nắng và trời xanh lấp loáng. Rồi tôi nhớ những lúc cả bọn đi trên đèo, xe nghiêng ngả thì cả lũ lại rú lên rồi dồn về phía kia của xe để xe cân bằng không dễ bị lật.

Read the rest of this entry

%d bloggers like this: