Into the wild: America Trip


IMG_8172

Nước Mỹ – trong hình dung của tôi và chắc là cũng của khá nhiều người đều là hình ảnh cảnh quan thiên nhiên đẹp và hoành tráng ngoài sức tưởng tượng. Tôi ước mơ được rong ruối trên một chiếc xe ô tô trên những con đường nắng vỡ mặt ở sa mạc, đi qua những vùng đất trải dài tít tắp, những kỳ quan tạo hóa của thiên nhiên. Được đắm mình trong những cơn gió tự do và khoáng đạt, để nghe gió táp vào mặt và để thấy mình được tự do, để thấy mình quá bé nhỏ và tầm thường trước thiên nhiên rộng lớn và ngạo nghễ. Nhưng đi Mỹ không phải là chuyện đơn giản, từ xin visa, vé máy bay đắt, thời gian đi phải dài cho tới có bằng lái xe quốc tế để thuê 1 con xe 4 chỗ hay oách hơn là xe RV không, có đủ bạn đồng hành đi để chi phí rẻ hơn không? Ti tỉ những chướng ngại vật để có thể tới được Mỹ, chả dễ như vù 1 phát sang Philipines hay Bangkok. Chính vì thế roadtrip ở Mỹ là giấc mơ của nhiều người trong đó có tôi. Tôi quyết định nghỉ việc nửa năm để đi chơi. 90% bảo tôi điên rồ nhưng tôi chả quan tâm, tôi được sống chính là tôi, và suy cho cùng đi làm kiếm tiền chỉ để hưởng thục cuộc sống. Khi có điều kiện thì cứ đi thôi. 30 tuổi, tôi không có nhà, không có sổ đỏ miếng đất nào, không có 1 số tiền lớn trong tài khoản hay sổ tiết kiệm như mọi người. Nhìn đi nhìn lại, tôi chỉ thấy tài sản lớn nhất mà tôi có được là những chuyến đi, những điều tôi nhìn thấy, quan sát, chứng kiến học hỏi được ở những vùng đất mới. Nhưng tôi rất mãn nguyện vì điều đó. Thú thực tôi cũng chưa nghĩ mình sẽ đi Mỹ trong thời gian này, tôi còn đang mơ mộng về Ai Cập và Silk Road.

Nhưng sau khi đi Thổ Nhĩ Kỳ về, chưa biết đi đâu vì ko có hợp đồng lao động thì hơi bị khó xin đi Úc, Nhật, Nga… chỉ có Mỹ là ít yêu cầu về giấy tờ và thủ tục nhất. Ờ thì đi Mỹ. Đọc các topic thì thấy nói kiểu độc thân, không tài sản như tui mà apply visa dạng du lịch tự túc thì hơi khó. Nhưng cũng hên xui nên kệ chứ. Nếu nó ko cấp visa thì tôi cũng chả buồn tình, tôi sẽ đi nước khác hoặc quay lại Châu Âu. Thế là hì hục điền form online, nộp tiền, chọn ngày phỏng vấn. Tới ngày hẹn, tôi chờ mốc mép 3 tiếng mới đến lượt, lại còn tịch thu hết điện thoại chả có gì mà tiêu khiển. Và chỉ hỏi đúng 4-5 câu trong vòng 2-3 phút tôi đã được đóng dấu Approved. 2 ngày sau nhận được hộ chiếu có visa. Lần đầu tiên tôi đi chơi mà không hề có lịch trình hay booking nào đang chờ sẵn trong đầu.

Tôi chỉ nghĩ tôi sẽ chơi ở SFO, Los Angeles, đi Golden Gate, đi Grand Canyon =)), nếu không ai đưa đi thì tự lết xác lên Vegas rồi đi tour cũng được ,cho thỏa niềm mong ước. Nhưng không ngờ chuyến đi Mỹ của tôi thành công ngoài dự kiến, tôi đã 1 chuyến roadtrip trong mơ, qua Grand Canyon, qua Arches NP và Canyonlands và nơi tôi hay xem qua ảnh, phim cao bồi viễn tây – Monument Valley được đi con đường ven biển Highway Pacific Coast nổi tiếng từ Los Angeles tới San Francisco .

Trước khi tới Mỹ, mỗi lần nghĩ về đất nước này tôi đều hình dung ra hình ảnh những con đường ngoằn ngoèo xa tít tắp ở sa mạc, hẻm núi Grand Canyon hùng vĩ hay những cảnh thiên nhiên choáng ngợp chứ không phải là những ảnh đèn led sáng rực ở Vegas, không phải tượng nữ thần tự do.Tôi nghĩ câu nói “Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích, mà chính trên từng chặng đường đi” mô tả cực kì chính xác về những chuyến roadtrip ở Mỹ và cảm giác của tôi lúc này. Và tôi đang thực hiện giấc mơ roadtrip đó bằng tất cả sự háo hức và tò mò. Tôi thấy mình bé nhỏ và tự do như 1 con chim sải cánh rộng hết cỡ khám phá thế giới…

Đã trở về Việt Nam được hơn 2 tháng nhưng tôi vẫn rất nhớ nước Mỹ. Tôi đã tìm thấy tình yêu thứ 2 sau Tibet :D. Tôi nhớ cảm giác áp mặt vào cửa sổ máy bay, mắt mở to nhìn xuống nước Mỹ đang ở ngay dưới. Lòng háo hức vì nước Mỹ đẹp đẽ, nước Mỹ cách xa tôi nửa vòng trái đất tưởng chừng như rất xa xôi, hóa ra lại đang ở ngay dưới kia kìa. Tôi thích cảm giác chiều hôm nay ra sân bay ở VN, vượt qua bao nhiêu km, qua đại dương mênh mông, ngủ 1 giấc dài, mở mắt ra vẫn là ngày hôm đó :)).

Nước Mỹ hiện đại từ sân bay tới đường xá, phương tiện công cộng. Người Mỹ tự do, độc lập và văn minh. Nhà cửa quy hoạch đâu ra đấy, nhà nào xây cũng phải chừa 1 khoảng xanh nhất định chứ không có kiểu xây tràn làn, hết diện tích đất như ở VN. Tất cả những thứ phục vụ cuộc sống khác rất hợp lý, tiện lợi và giúp ích rất nhiều. Trái cây, đồ ăn, đồ gia dụng, nhu yếu phẩm tính ra rẻ như Việt Nam nhưng chất lượng thì hoàn toàn bảo đảm và ngon hơn rất nhiều. Tôi đã hùng hục lao vào siêu thị và chất đầy sữa tươi, cherry, mận, đào… .vào xe đẩy. Tôi chết mê chết mệt  bơ Hass, tôi ăn 1 cách say mê như chết đói năm 45. Ở VN thì thỉnh thoảng lắm mới ăn Sushi vì tôi thấy chả ngon lành gì. Nhưng khi sang đây, tôi chết sặc vì Sushi quá ngon (mỗi tội đắt, nhưng vẫn trong mức chấp nhận được, mỗi người khoảng 100USD) và tôi phát hiện ra tôi không thích ăn sushi ở VN vì nó quá chán. Không phải tôi xính ngoại nhưng khi bạn đã ăn một món ngon rồi thì không bao giờ bạn muốn ăn món đó nhưng làm rất dở nữa.

Thời tiết ở bờ Tây rất đẹp, đẹp hơn mùa thu ở Hà Nội. Nắng nhẹ, man mát, khô ráo. Ban đêm lành lạnh nên đắp chăn ngủ rất ngon. Và đặc biệt yên tĩnh nên tôi ngủ rất yên, một mạch tới sáng và cảm giác ngủ nướng trong chăn, không phải suy nghĩ bề bộn thích vô cùng.

Tôi nhớ cảm giác nóng thốc lên mặt khi đứng ở Valley of Fire, nhớ lúc dậy từ 5h sáng chạy từ Camground cách Canyonlands 20 miles để có thể ngồi trên tảng đá lặng ngắm nhìn từng ánh nắng mặt trời rọi lên Mesa Arch. Tôi đã chết lặng vài giây khi thấy hoàng hôn ở Green River Overlook, ánh nắng vàng đỏ trải dài trên những dải đất, rặng núi đẹp đến ngạt thở. Tôi từng suýt ngất khi tới NP đầu tiên là Zion, khi chưa có kinh nghiệm leo núi, tôi đi quá nhanh, uống ít nước + trời quá nắng nên tôi đã xây xẩm mặt mày, trước mắt đen kịt trong vòng 5 phút. Tôi nhớ cảm giác gió thốc vào cửa kính xe, tóc tôi bay tán loạn trong gió nhưng tôi thích thú gào lên vì cảnh hai bên đường quá đẹp, sa mạc, núi con, những con đường trải dài đến tận đường chân trời. Rồi cảm giác tim đập thình thich, tinh thần hyper, nhảy tưng tưng và òa lên  trước thiên nhiên quá đẹp của nước Mỹ. Tôi nhớ cảm giác đứng tim khi tôi nhảy ở Delicate Arch, rồi lúc ruột gan phèo phổi lộn tung trên xe khi đi trên con đường bụi mù và đầy ổ trâu bò của Monument Valley. Nhưng được chạy đuổi theo ánh hoàng hôn ở Three Mittens là môt cảm giác không dễ quên. Tôi thấy tôi quá bé nhỏ trước thiên nhiên và tôi rất may mắn khi được đứng ngắm nhìn những cảnh quan này.

Ngày lên máy bay rời nước Mỹ, tôi ngạc nhiên vì sao chả thèm có ai đóng dấu check out cho tôi như những nước khác, uh thì hóa ra các bạn Mỹ chả thèm quan tâm xem các bạn ra vào như nào. Nhưng cứ thử ở lại quá hạn visa xem, lần sau bạn sẽ cực kì khó khăn khi muốn quay lại Mỹ. Khi máy bay lao nhanh vù vù trên đường băng để chuẩn bị cất cánh,  thậm chí tôi còn không muốn nhìn ra ngoài vì tôi ghét cảm giác chia ly này, nước Mỹ với vô vàn ánh sáng đang chuẩn bị xa dần, xa dần rồi mất hẳn. Cũng giống như cảm giác khi tôi rời khỏi Tây Tạng, tôi biết chắc tôi sẽ còn quay lại Tibet và Mỹ nhiều lần nữa trong đời.

IMG_9676

Grand Canyon National Park

IMG_8555

Bryce National Park

IMG_8782

On the way to Moab City

IMG_9291

Monument Valley

Advertisements

18 Comments Add yours

  1. Lương Lê says:

    Cảm ơn chị, vì những chuyến đi của mình chị đã đem lại cho em nhiều cảm hứng đến thế. Trưởng thành để tìm thấy điều gì đó thực sự có ý nghĩa đối với bản thân. Đam mê, niềm tin, những thứ đó rất khó để có được. Cảm ơn chị rất nhiều vì qua chị em biết đến một phần nào đó bên ngoài kia thế giới.

  2. Quynh Neo says:

    Lan sau sang My ru minh nha. Lai xe doc West Coast tu California -> Washington State suong me li

    1. Ui bạn Quynh Neo đang ở Mỹ à? Bạn có ở trong FB của tớ không vì nhìn tên ở đây tớ ko đoán ra bạn là ai. Tớ đang muốn quay lại Mỹ để đi YellowStone, Mt Rushmore và Alaska đây, nước Mỹ đẹp dã man cậu nhỉ

  3. Anh Già says:

    Lần sau qua nhớ rủ anh 🙂

    1. Vâng ạ. Lúc đó anh nhớ cho em bám càng RV đi chơi chung nhé. Canada em cũng thấy đẹp kinh khủng, chắc lần sau em phải xin visa Canada sẵn từ VN để đi 1 chuyến luôn. Hi vọng các bạn DSQ Canada cho em visa mà không gây khó dễ gì 😀

  4. Quynh Neo says:

    Bạn facebook mà. Tớ đi học ở đây. Trong các năm tới sẽ ćô khám phá nước Mẽo nhiêù hơn. Những chô~ đó cũng chửa đi. uh, nc Mỹ đẹp và được giữ gìn tôt́.

    1. Ui bạn ở bên đó thì tranh thủ đi hết nước Mỹ đi nha :D. Tớ ở VN đi lại quá xa xôi và tốn kém í chứ

  5. Huyen Chi Bui says:

    Chị ơi, đọc bài chị viết làm em nhớ nước Mỹ kinh khủng, muốn quay lại, đi nhiều nơi khác nữa.
    À mà sushi bên Mỹ đắt thế, những 100$/1 người. Em có đi ăn 1 lần ở Page, rất ngon và rẻ lắm ạ.

    1. Ừ thế quái nào chị cũng nhớ nước Mỹ thế không biết chứ. Lúc nào cũng muốn quay lại ngay lập tức. Hôm chị đi ăn Sushi ở West LA, 4 người ăn như vũ bão vì nó ngon quá là ngon. Đứng lên thanh toán tí ngất nhưng rất đáng tiền em ạ.
      Ở Page chị ăn quán BBQ Big John’s ở ngay giữa thị trấn í, ngon vãi chưởng mà rẻ dã man em ạ. Chị thì hơi kén ăn, không ăn được các thể loại burger, fastfood nên cả chuyên roadtrip gần 1 tháng chị toàn ăn bò + khoai tây chiên =))

  6. luci0708 says:

    Ban oi cho minh hoi chut luc ban vao my ho dong dau nhap canh co ghi ngay ban phai tro ra ko? Hay lcu ban xin visa ho co ghi han khi nao fai ra ko hay minh cu theo quy dinh la vi du nhu theo luta dc 6 thang thi minh fai tu biet de quay ra.

    1. Dấu nhập cảnh có ghi ngày cuối cùng bạn phải rời khỏi Mỹ, tùy từng người, tùy loại visa mà họ sẽ đóng dấu bao lâu. Nhưng thông thường là 6 tháng

      1. luci0708 says:

        Ban oi minh vao ca thi thay dau nhap canh chi co ghi ngay vao ko ghi ngay ra ma hai quan cung cha noi khi nao fai ra, minh mang passport cua chau au

  7. Giang Hoàng says:

    Chi oi chuyen di tuyet voi sang My cua chi het bao nhieu vay a?

    1. 6000USD em ạ 😀

  8. Trang says:

    Mình cũng vừa từ Mỹ về… Nhớ mỹ điên đảo… Mình đi du học tiếng 3 tháng vừa về 5/1. Theo bạn sau bao lâu nữa mình nên apply visa du lịch. Đợt bạn apply visa du lịch thì tài khoản ngân hàng bao nhiêu là đủ?

    1. Lúc nào bạn apply cũng được. Lúc tớ xin visa Mỹ tk có 30 triệu và các bạn lsq ko thèm hỏi tới

      1. trang says:

        Lúc em phỏng vấn đi du học là tháng 8 năm ngoái. Lúc ấy cũng đã 27 mà cũng không xem một giấy tờ gì hết. Chỉ hỏi rồi đồng ý cho đi sướng lắm. Giờ về lại nhớ mỹ muốn cuối năm nay sang chơi mà tài khoản ngân hàng không có nhiều tiền vì đã tiêu hết… hik. Nên em cũng hơi lo.
        Em sợ xin gần quá nó nghi không cấp cho. Hihi.

  9. davidnnguyen says:

    Minh cung thich di road trip lam. Moi di southwest 2 tuan ve xong ma van cu muon di nua. Lan sau qua My nho hu minh va Anh Gia nhe. Haha

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s