Review: Gửi thời thanh xuân đã qua của chúng ta


5989434119_4392d85476

Đây là quyển truyện đầu tiên đưa mình lầm đường lạc lối, si mê điên loạn cái thế giới ngôn tình Trung Quốc, thế mà bây giờ mới có hứng để viết về nó. Tôi đọc truyện này tới 3h sáng, nước mắt nhòe nhoẹt vì nó gợi lại quá nhiều về thời thanh xuân của tôi. Bất cứ ai đọc truyện này sẽ đều tìm thấy một phần nào đó của mình ở trong các chi tiết, nhân vật. “Sẵn sàng đánh cuộc, chấp nhận chịu thua” đã trở thành một châm ngôn sống của mình trong thời gian này.

Để tán tỉnh, yêu một người không phải là khó

Để giữ được tình yêu thì rất khó

Để hạnh phúc cả đời bên cạnh một người lại càng khó gấp nhiều lần.

“Anh có thích nước Mỹ không” có một sức ảnh hưởng mạnh mẽ tới tôi.  Ám ảnh tôi trong nhiều ngày.  Cũng giống như nhiều người khác, tôi tìm thấy mình trong bóng dáng Trịnh Vi. Tôi đã từng ước mình đủ quyết đoán, mạnh mẽ và kiên cường trong tình cảm như  cô ấy. Trịnh Vi khiến tôi cảm phục và phải học tập theo.

Khi Trịnh Vi nói “tớ sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua” tôi đã khóc. Tôi cũng đã đánh cược, tôi cũng  đã thua. Trần Hiếu Chính thực sự là một kẻ hèn nhát, nắm được những thứ quý giá trong tay nhưng lại không biết trân trọng, vẫn không dám sống thật với tình yêu mà đeo đuổi một giấc mơ đen tối. Xét cho cùng chỉ là một đứa trẻ chưa lớn trong tình yêu.

“Tớ trưởng thành rồi còn anh ấy thì chưa”

Tôi có thể cảm nhận được nỗi đau của Trịnh Vi Thà rằng đó là một tình yêu tuổi trẻ, hời hợt và nông cạn. Thà rằng chúng ta chỉ là những người sống bề nổi thì nỗi đau không lớn. Trần Hiếu chính đã bao giờ dám thừa nhận rằng mình yêu Trịnh Vi thật lòng? Anh đã bao giờ cố gắng cho tình yêu của chính mình? Trịnh Vi đã bao giờ là số 1, là tất cả trong lòng anh?

Và rồi khi Lâm Tĩnh trở về, thay Trần Hiếu Chính làm việc mà anh ta đã không thể đó là cố gắng hết mình vì tình yêu. Lâm Tĩnh thể hiện rõ ràng trong khi Trần Hiếu Chính luôn chần chừ, do dự, chưa xác định chứ không phải không xác định??? Gần 30 tuổi, chẳng nhẽ hẳng lẽ anh vẫn chưa nhận ra cái gì là quan trọng nhất trong cuộc đời mình? Để rồi đến khi biết tin Trịnh Vy lấy chồng, anh mới nói ” hãy quay về với anh, anh không cần gì nữa, chỉ cần em đừng đi”. Nhưng cuộc đời cay nghiệt lắm, làm j còn có đường để quay đầu lại, làm j còn hai chữ “nếu như”. Nếu tất cả mọi chuyện đều có thể theo như  ý mình muốn thì làm gì còn hai chữ  quá muộn.

Trịnh Vi yêu Trần Hiếu Chính nhất

Nhưng cô ấy đã chọn Lâm Tĩnh.

Phụ nữ là sinh vật yếu đuối…

Ban đầu, họ có thể sẽ bị cuốn hút bởi thứ ánh trăng lạnh lẽo bí ẩn kia. Nhưng đến khi mệt mỏi rồi, họ mới biết thứ họ muốn và thứ họ cần khác nhau nhiều lắm. Và cái định nghĩa hạnh phúc an lành kia, có lẽ như Trịnh Vi nói, phải nhờ sóng gió mà Hiểu Chính đem lại, cô mới hiểu được.

Có người ghét Trịnh Vi vì cô ấy chọn người yêu mình chứ không phải chọn người mình yêu nhất. Nhưng tôi hoàn toàn đồng ý với Trịnh Vi. Vì Phụ nữ phải luôn biết yêu mình đầu tiên.

Có gì là sai khi một người con gái ích kỉ chọn hạnh phúc cho riêng mình. Con người phải biết yêu mình trước, còn phần đắng, nếm một lần là quá đủ rồi. Trải qua bao cay đắng, thất vọng, đau khổ, giữa dòng đời xuôi ngược thằng đểu thì nhiều vô kể, thằng tốt thì hiếm như nhân sâm khi xuất hiện một Lâm Tĩnh, chẳng lẽ lại ngu tới mức không dựa vào?

Sống, là sống cho đời thực nghiệt ngã và trần trụi, chứ không phải sống trong tiểu thuyết.

Lâm Tĩnh như một mạch nước ngầm len lỏi vào cuộc sống của Trịnh Vi, chăm sóc cho cô từng chuyện nhỏ nhất  như lấy nước cho cô mỗi khhi cô khát khi còn đang ngủ, biết mang một chiếc áo mới có rơi một hạt cườm đến cửa hàng đổi, nhớ chính xác cả ngày kinh nguyệt của cô hơn cô….

Tôi cực kì thích câu thời trẻ ai cũng có thể gặp một Trần Hiếu Chính và dốc hết tinh lực tuổi xuân vào đó, để rồi sau này tìm về một bến đỗ bình yên như  Lâm Tĩnh. Trải qua bao nhiêu biến cố, nước mắt tôi đã thấm thía được rằng có được một người như vậy yêu thương thật sự là một điều may mắn và hạnh phúc, mặc dù đối với một số người khác, nó chẳng là gì. Bình yên cũng là một dạng của hạnh phúc. Hạnh phúc đó rốt cuộc cũng là một dạng của tình yêu. Có thể đau khổ cũng là một dấu hiệu cho tình yêu, nhưng suy cho cùng, cái kết cục viên mãn nhất của tình yêu mà con người hằng mong mỏi chẳng phải là những tháng năm bình yên sao?

Advertisements

15 Comments Add yours

  1. Nghe như lời tự sự chứ ko chỉ là review truyện chị ạ :).

  2. Ừ chắc tại chị thấy tuổi trẻ của chị qua bóng dáng của Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn nên thấy đồng cảm, viết truyện như viết lại cho những suy nghĩ thời thiếu nữ í

  3. Có lẽ ai khi đọc truyện này cũng thấy thấp thoáng bóng dáng thanh xuân của mình trong đó. Người phụ nữ cho dù mạnh mẽ đến đâu cũng cần 1 bờ vai để nương tựa. Chị thích câu nói của tác giả: “thôi thì cả cuộc đời, không có được người mình yêu nhất, nhưng cô có được Lâm Tĩnh, không phải không có tình yêu”. Nếu là chị, chị cũng sẽ chọn Lâm Tĩnh. Nhưng chắc anh chàng Lâm Tĩnh chỉ có trong tiểu thuyết thôi 😦

    1. Lần nào đọc lại truyện em cũng chảy nước mắt chị ạ, nhất là đoạn TV phát hiện ra THC hứa hôn với Âu Dương và tuyệt vọng từ bỏ, cả lúc dần dần chấp nhận Lâm Tĩnh bước vào cs của mình

  4. Lisa says:

    chị cũng thích bộ truyện này nhất vì thực sự đó chính xác là những gì ng phụ nữ trải qua. Nhưng cũng có 1 số ng chẳng may mắn như chị em mình là gặp dc 1 ng đàn ông yêu thương và hiểu những gì mình mong muốn, để mình tự do làm những gì mình muốn.

  5. ngocngot says:

    Em cũng cảm nhận y hệt chị về THC, TV và LT, là em, em cũng sẽ chọn Lâm TĨnh, em cũng đã có những thời điểm giống Trịnh Vi, giống hệt, ôi, thời thanh xuân của chúng ta.

  6. Bài viết tuyệt hay. Cảm ơn Sand Rose. Dẫu khá lâu lắm rồi, chẳng đụng tới mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm lãng mạn, mình cũng sẽ thử “bắt đầu lại” bằng cuốn này xem sao…

    1. Sorry anh, hnay wp mới hiển thị comment của anh. Đến hnay anh đã đọc xong quyển này chưa, có tìm thấy bóng dáng của anh ngày xưa tí nào không ạ?

  7. em chua doc chuyen nay chi oi moi doc luot qua nhung em dong y voi tat ca nhung gi chi viet ;))),em cung da tung nhu the nhung cuoi cung nguoi em chon van la 1 Lam Tinh 🙂

    1. Ui thế đọc ngay và luôn đi em nhé, em sẽ thấy một phần tuổi trẻ và kí ức của mình trong đấy

    2. Mà đọc xong nếu có khóc thì nhắn viber cho c nhé :))

  8. vickywills says:

    *lăn qua lăn lại* ui đừng có dụ em, em còn phải làm việc, cứ thế này thì lại đâm đầu vào đọc mất thui. Cái nỗi khổ mún đọc mà chưa có đc đọc nó dày vò kinh khủng nhắm nhắm >>_<<

    1. Chị cũng đi làm cả ngày mà, tối về ôm truyện tới khuya luôn em ơi, hay quá ko bỏ đc í

  9. Em không còn quá trẻ, nhưng chắc là do cá tính của mỗi người, với em thì câu trả lời là không cho cả 2 người,ít nhất là trong thời gian có quá nhiều sự kiện đến với mình như vậy. Nếu chọn Lâm Tĩnh mà trong lòng còn vương vấn Hiếu Chính vậy là không công bằng với Lâm Tĩnh, liệu có thể bình yên những năm tháng sau này? (Trực quan của em nhận thấy, Trịnh Vi vẫn còn yêu Trần Hiếu Chính rất nhiều).Hơn nữa, Lâm Tĩnh cũng từng rời bỏ Trịnh Vy, thậm chí không một giã từ, thậm chí không cho 1 cơ hội để biết anh ấy sống ra sao.. Nếu chọn Trần Hiếu Chính, với tất cả những gì đã trải qua thì thật không công bằng với bản thân mình, mạo hiểm tương lai và niềm tin vào người mình yêu nhất mà cũng là người làm cho mình vụn vỡ nhiều nhất.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s